Càng lớn, ta lại càng lười yêu đương. – #Status

Càng lớn, ta lại càng lười yêu đương.

Chúng ta đều đã qua độ tuổi luôn muốn theo đuổi một thứ tình yêu lãng mạn. Cũng đã chán nghĩ đến chuyện phải nuông chiều chạy theo một ai. Trải qua một vài mối tình, yêu thương ai, chia tay ai đều đã trở thành những câu chuyện cũ kỹ mệt mỏi.

Lười phải bắt đầu một mối quan hệ với người khác, bắt đầu nói những câu từ tán tỉnh nhau, hỏi thăm rồi tiến đến hẹn hò. Cả một quá trình như thế, tôi đã không còn đủ sức và cũng chẳng còn thời gian để hứng thú nữa.

Sự thờ ơ này, là bởi vì độ tuổi của tôi không còn cho phép bản thân mình rong chơi nữa. Không còn có thể lựa chọn một người bằng tuổi để yêu, không thể chờ họ trong tương lai lại càng không thể dạy một ai đó cách trưởng thành. Bởi tôi còn rất nhiều thứ phải lo toan ở ngoài kia.

Thứ tôi mong cầu là một công việc ổn định, khiến bản thân trở nên ưu tú hơn, cuộc sống thoải mái, tự nhiên cũng sẽ hạnh phúc mà không cần phải có tình yêu.

Có phải không?

Chỉ cần bản thân ưu tú, tự nhiên cũng sẽ gặp được một người ưu tú như vậy, đến lúc ấy, tôi không biết bản thân mình liệu có chấp nhận không? Thế nhưng hiện tại, tôi không muốn yêu đương nữa.

Không muốn ra sức bắt đầu dĩ nhiên cũng chẳng cần nghĩ cách kết thúc. Càng lớn, chúng ta càng khó để yêu một người. Không phải là họ không đủ tốt, hay bản thân yêu cầu quá cao, mà là vì lười phải bắt đầu một mối quan hệ, lười cả quan tâm và quan trọng nhất là không muốn bản thân lại chịu tổn thương hay làm tổn thương họ.

Thứ chúng ta cần nhất hiện tại là cuộc sống như mong muốn, là hạnh phúc luôn kiếm tìm.

Bởi trưởng thành rồi, để tin tưởng một ai đó cũng sẽ không còn dễ dàng như ngày còn bé!

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*