Có những ngày trôi qua với tôi chẳng có gì khác ngoài buồn và chênh vênh. Bạn đừng nghĩ tôi là một kẻ yếu đuối – #Status

Có những ngày trôi qua với tôi chẳng có gì khác ngoài buồn và chênh vênh. Bạn đừng nghĩ tôi là một kẻ yếu đuối, mới gặp chút khó khăn đã trở nên hèn nhát trước cuộc đời này, chỉ là có những ngày tôi muốn mình trút bỏ hết tất cả gánh nặng trên vai để về với con người mình thôi.

Có lẽ cuộc sống thường nhật và cuộc đời của tôi dường như đang lệch nhịp với nhau nên tôi thấy nó chông chênh đến vậy. Tôi đã tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần rằng mình sẽ đi về đâu, sẽ là người như thế nào và làm cách nào để thoát ra khỏi mớ hỗn độn này. “Chuyện gì đến sẽ đến, đừng lo lắng điều gì”, biết là vậy nhưng tại sao lòng này mãi không yên?

Mỗi ngày tôi đều giam mình trong văn phòng bí bách, làm công việc mà mình không có mấy hứng thú và cố tình tỏ ra bận rộn nhất có thể. Chuyện hôm qua, và hiện tại cứ như một bức kín, che lấp cái gọi là “tương lai’ của tôi. Vậy đấy, tuổi trẻ vốn sẽ chênh vênh, gặp chuyện là chân lại chùn, lòng thêm nghĩ ngợi.

Tôi muốn lòng mình được bình yên, điều duy nhất mà tôi có thể làm đó là ngước lên nhìn bầu trời xanh rộng lớn ngoài kia, tự trấn an bản thân rằng: “Thôi kệ, chuyện gì đến sẽ đến, những việc khác giờ đã không còn quan trọng nữa rồi”. Đó là những khi một mình chống chọi lại nỗi cô đơn.

Sau một ngày dài bận rộn, mệt nhoài chốn công sở, tôi dắt xe, không muốn về nhà cũng chẳng biết đi đâu. Cứ đi vậy thôi, không cần bạn đồng hành, trò chuyện, tôi thả hồn mình với gió, lạc trong đám đông trên phố thênh thang.

Đôi khi lại muốn rời khỏi cái nơi thành phố chật hẹp, đông đúc này, đến nơi nào đó thật mới, yên bình và sống cuộc sống mà tôi hằng ao ước. Tại sao đang ở cái độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người, tôi lại thấy lòng hoang hoải đến vậy?

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*