Là người tình sẽ luôn yêu nhau như thuở đầu tiên. – #Status

Là người tình sẽ luôn yêu nhau như thuở đầu tiên.

Là người tình sẽ luôn bên nhau bất kể thế giới ngoài kia có ngoảnh mặt đi chăng nữa.

Là người tình sẽ luôn đi cùng nhau đến bất cứ nơi đâu mình thích.

Là người tình sẽ nắm chặt tay nhau trên đường phố đông, sẽ hôn nhau khi mình muốn không ngại ngùng.

Là người tình sẽ không nói yêu nhau mãi mãi nhưng là yêu thoải mái hết mình.

Nhưng là người tình để nếu một ngày mình hết yêu nhau thì cũng không cần vướng bận mà ra đi đúng không em?

Hai đứa trẻ cô đơn.

Tôi không phải mẫu người đàn ông lý tưởng đối với cô ấy. Tôi có nhiều quá khứ chẳng lấy làm tốt đẹp gì. Nhưng khi cô ấy hỏi tôi, rằng tôi có bao nhiêu mối tình, tôi đã trả lời cô ấy rất thành thật. Tình yêu thật sự phải đến từ sự rung cảm của hai phía. Tôi không yêu ai nhưng tôi có nhiều bạn gái trong quá khứ, ở trong một mối quan hệ được gọi là “friends with benefits”, họ đến với tôi trong sự tự nguyện không có ràng buộc. Tôi không yêu họ. Nhưng tôi cảm thấy vô cùng bất ngờ về những gì cô ấy nói. Trong lòng tôi có chút gì đó vui mừng mà chua chát. Làm thế nào để là người tình của nhau mà không ràng buộc? Làm thế nào để yêu nhau cuồng si mà không khỏi hờn ghen, không sở hữu? Tôi không tử tế nhưng không muốn tình yêu của tôi dành cho ai đó trở thành tuỳ tiện.

Tháng một, Yamagata ngập trong tuyết trắng và lạnh giá. Kỳ nghỉ đông bắt đầu cũng là lúc ở nhà chuẩn bị đón Tết Cổ Truyền. Vào buổi tối Giao Thừa, khi tôi trở về từ tiệm mì, tôi nhìn thấy cô ấy ngồi co ro trên bậc thềm nhà. Tuyết rơi đầy trên tóc, trên người nhưng cô ấy ngồi bất động, đeo tai nghe nhạc, mắt nhìn vô định. Lúc đó tôi thật sự rất sợ hãi. Ký ức năm tôi chín tuổi ập về. Tôi hốt hoảng, cúi xuống phủi tuyết trên quần áo, người cô ấy lạnh ngắt. Cô ấy ôm chặt lấy tôi, giọng khàn khàn:

– “Em đi bộ bảy kilomet đến đây đấy”.

– “Em có bị điên không hả? Trời lạnh thế này?”

– “Em muốn đón Giao Thừa với Min”.

– “Vào nhà đã”.

Tôi pha cho cô ấy một cốc rượu quế. Cô ấy cuộn tròn trong chiếc chăn bông, hở mỗi hai con mắt. Nhìn cô ấy như thế làm tôi thấy tức cười, cơn giận của tôi nhanh chóng xẹp xuống.

– “Nói đi, em có chuyện gì?”

– “Ơ, em đến thăm nhà Min không được à?”

– “Không phải không được. Em có thể đi tàu hoặc bảo anh đến đón. Ít nhất nhắn tin cho anh trước”.

– “Em muốn làm Min bất ngờ thôi”.

– “Không bất ngờ mà là đứng tim cô nương ạ”.

– “Thì đó là siêu ú tim”.

– “Anh đã thấy rất sợ”.

– “Làm gì mà anh yếu tim thế hả?”

– “Em đeo tai nghe, ngồi ngẩn ngơ như con điên. Ai chẳng sợ?”

– “Ha ha. À biết rồi, chàng trai vạn người mê hoá ra hơi yếu đuối”.

– “Ừ. Anh rất yếu đuối…”

– “Thôi không đùa nữa. Em chỉ muốn đón Giao Thừa với anh thôi mà”. Đôi má tròn đã lấy lại sắc hồng, chúng bắt đầu có sức ảnh hưởng.

– “Em muốn làm gì ăn không?”

– “Bình thường Tết thì phải có gà, có bánh chưng, có hành muối, có canh bóng, có miến mọc, có nem rán, có giò lụa… Nhưng đêm nay, em chỉ muốn ăn mì hảo hảo”.

– “Ngồi ngoan ở nhà. Anh ra Donquijote xem có không”.

– “Yeah, mua cho em mực khô và kem nữa”.

– “Em không sợ bị Tào Tháo đuổi à?”

– “Thì mai em báo cho Shin nghỉ làm thôi”.

– “Em là chủ hay nó là chủ đấy?”

– “Kệ ổng đi, ai bảo hôm nay em đã xin nghỉ mà ổng bảo về hỏi anh có đi làm được thay không. Đúng là đồ tư bản bóc lột”.

– “Bảo nó chuyển lương em sang của anh, lúc nào nghỉ cũng được”.

– “Khôn như anh ở quê em bọn đi Ex hay bắt lắm”.

Khi tôi mua mì về, cô ấy đã chui vào bàn sưởi nằm ngủ ngon lành. Con chim sẻ này rất dễ ngủ, chỗ nào cũng ngủ được. Dễ ăn, dễ ngủ, dễ nuôi nhưng không hề dễ bảo. Tôi ngồi xuống bên cạnh chỗ cô ấy nằm, mở bia uống. Sáu năm ở đây, tôi không có nhiều bạn bè cũng không thường tham gia các buổi tụ tập. Tôi thuê ngôi nhà này, yêu thích cuộc sống tự do một mình và từ chối những người bạn muốn lui tới. Vậy mà cô ấy đến, kéo tôi tham gia vào những cuộc vui cùng bạn bè của cô ấy, tôi không hề khó chịu. Nhưng tôi đón tiếp mấy người bạn thân của cô ấy, bằng vai trò gì nhỉ? Tôi không biết.

Điện thoại của chim sẻ rung, có cuộc gọi đến, của gia đình cô ấy. Tôi không biết có nên đánh thức cô ấy hay không, nhưng trong giờ phút ấy, nỗi cô đơn của tôi bủa vây, tôi đưa tay tắt máy. Sáu năm ở đây, tôi không có cuộc gọi nào từ cái được gọi là gia đình vào đêm Giao Thừa. Mẹ tôi đã mất khi tôi lên chín. Bố tôi đã có gia đình khác ngay sau đó vài tháng. Tôi mở tủ lấy một chai Whisky, giờ phút này, chẳng có gì có thể cân bằng cảm xúc đắng nghẹn trong lòng bằng một nồng độ cồn đủ nặng. Điện thoại của cô ấy tiếp tục rung, một cuộc gọi khác, là tin nhắn từ đứa bạn trai học cùng lớp của cô ấy. Tôi chạm vào thông báo, tin nhắn mở ra, con chim sẻ này không hề đặt pass điện thoại.

– “Chúc mừng năm mới Hana. Đi uống rượu không?”

– “Hana ngủ rồi”. Tôi gửi đi một tin nhắn bằng Tiếng Nhật. Đúng lúc đó, cô ấy tỉnh giấc, nhíu chặt lông mày nhìn tôi.

– “Anh đang làm gì thế?”

– “Nhắn tin cho Leo bé bỏng của em”.

– “Gì mà bé bỏng. Nó nặng hơn em ba mươi cân đấy. Nhưng quan trọng là tại sao anh lại nhắn tin cho nó bằng điện thoại của em?”

– “Vì nó rủ em đi uống rượu”.

– “Senpai à, anh đang xâm phạm quyền riêng tư của kouhai”. Tôi hơi khó chịu khi nghe cô ấy thay đổi cách xưng hô.

– “Không riêng tư lắm”.

– “Điện thoại là của anh à?”

– “Không. Nhưng anh có quyền…”

– “Quyền gì?”

– “Quyền kiểm soát người tình của mình”. Cô ấy tức giận lao tới, đưa tay ra lấy điện thoại. Tôi vứt nó ra sau, tóm lấy tay của cô ấy.

– “Han…”. Cô ấy không nói gì, cố gắng giật mạnh tay ra khỏi bàn tay của tôi.

– “Em nhớ lời đề nghị của em khi chúng ta ở Hakodate vào đêm Noel không?”

– “Em không đề nghị gì cả”.

– “Han, em có thể giả vờ, còn anh thì không bao giờ quên”.

– “Bỏ tay em ra”.

– “Không. Bao giờ em trả lời cho anh.”

– “Chẳng có câu trả lời nào hết. Anh bỏ tay em ra”.

– “Anh không bỏ, em định làm gì?”

– “Anh không định nấu mì cho em ăn à?” Tôi bật cười. Con nhóc này trong giờ phút quan trọng nhất chỉ nghĩ đến ăn. Tôi buông tay cô ấy ra, bước vào bếp nấu mì. Cô ấy cầm điện thoại lên kiểm tra, miệng lẩm bẩm: “Cái đồ điên này, nhắn lung ta lung tung”.

– “á, đồ khùng kia, sao anh dám tắt máy của nhà em”. Cô ấy chạy vào nhà vệ sinh gọi điện. Khi trở ra, đôi mắt của cô ấy đỏ hoe. Tôi cảm thấy mình thật ích kỷ.

– “Anh nấu xong mì rồi”. Cô ấy chẳng nói gì, ngồi xuống khoanh chân, cắm cúi ăn. Có lẽ cô ấy đang giận.

– “Sáu năm ở đây, anh không có ai gọi vào đêm Giao Thừa”. Cô ấy ngẩng phắt mặt lên.

– “Mẹ anh mất rồi. Bà ấy mất khi anh mới chín tuổi. Bố anh đã có gia đình khác. Anh cũng không cần ông ấy. Một người đàn ông vô trách nhiệm”.

– “Mì này ngon thật đấy. Tết năm nào ở nhà, dù có nhiều món ngon, em cũng chỉ thích mẹ nấu mì Hảo Hảo chua chua cay cay cho em ăn thôi. Gọi là mì quốc dân cũng chẳng sai. Anh có ăn không? Không ăn nhanh là em ăn hết đấy”.

– “Không có ai gọi cũng không có gì tệ lắm đâu. Đôi khi, em cũng ước mình chẳng có ai gọi đến”. Tôi ngước nhìn cô ấy, những giọt nước mắt tròn xoe lăn lăn trên đôi má bầu bĩnh.

– “Có người gọi hay không có người gọi thì lúc này, chúng mình đều là hai đứa trẻ cô đơn”.

– “Anh xin lỗi”.

– “Em không giận đâu”.

– “Anh chỉ xin lỗi vì đã tắt máy khi gia đình em gọi”.

– “Lần tới em sẽ đặt pass”.

– “Anh vẫn sẽ mở được thôi nếu nó còn nhắn nữa”.

– “Leo là bạn thân của em”.

– “Thế còn anh là gì của em?” Cô ấy đỏ mặt, với tay ra định lấy chai rượu, tôi nhanh tay tóm chặt tay cô ấy. Thời gian dường như chẳng còn trôi nữa. Cuối cùng, cô ấy nói:

– “Là Min của em”.

Là người tình hay là người dưng?

Mùa đông qua đi chưa bao giờ nhanh đến thế. Những vòm cây khẳng khiu dần thay màu, những lấm tấm chồi non đầy sức sống đang vươn lên đón nắng xuân. Những năm tháng đã qua ở Nhật, tôi luôn cảm thấy ghét mùa đông vì nó dài và lạnh lẽo hơn bao giờ với những người độc thân như tôi. Chỉ đến khi nơi này ngập tràn ánh nắng của em.

Tôi vừa kết thúc tiết học cuối thì tin nhắn của cô ấy gửi đến: – “Anh muốn ngắm biển đêm không?”

– “Hôm nay không làm?”

– “Có chứ. Em đâu phải đại gia giống anh”.

– “Lấy đại gia sẽ được bao nuôi”.

– “Có đại gia nào bao nuôi chân ngắn bụng phệ không?”

– “Heo có giá trị gối đầu rất cao”.

– “Có đại gia nào đi xe đạp không?”

– “Bên ngoài giản dị, bên trong nhiều tiền”.

– “Quý khách vui lòng chuyển khoản vào Quỹ ủng hộ đồng bào thiếu ăn”.

– “Em có thể bảo Shin chuyển toàn bộ lương của anh vào thẻ của em”.

– “Ai chẳng biết tình thâm nghĩa nặng của hai người. 10 giờ em mới về, đợi em ở ngoài ga đi”.

– “Đi tàu?”

– “Không, đi xe đạp”. Chim sẻ ơi chim sẻ, em lại định làm trò gì nữa đây?

Mười giờ hai mươi, cô ấy đạp xe đến, mồ hôi còn lấm tấm trên mũi. Tôi đưa tay quệt ngang, đưa cho cô ấy hộp nước ép. Cuối tháng ba, trời sang xuân, thời tiết đã ấm dần lên rất nhiều. Cô ấy không nói địa điểm, chỉ bảo tôi đạp xe theo sau. Chim sẻ tóc nâu hôm nay mặc một chiếc váy màu xanh da trời, cùng màu với áo mà tôi đang mặc. Đó có được coi là đồ đôi không? Tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung. Nhưng hôm nay, cô ấy đi đôi giày mà tôi đã tặng vào ngày sinh nhật của cô ấy. Điều đó khiến tôi thấy vui vô cùng. Đạp xe tận gần một tiếng, chúng tôi mới đến nơi. Biển đêm quạnh hiu, thăm thẳm phản chiếu một màu bàng bạc của trăng đêm. Ánh trăng dường như cũng nhuộm lên màu tóc của cô ấy, khiến nó lấp lánh kỳ diệu.

– “Anh đã ngắm biển đêm bao giờ chưa?” Tôi lắc đầu.

– “Em rất thích biển. Nhất là biển đêm,. Bởi vì không có ai nhìn thấu những con sóng ngầm cồn cào dưới đáy sâu”. Cô ấy ngồi xuống cát, bắt đầu nghịch.

– “Em có muốn được cõng không?”

– “Gì cơ?” Tôi cúi lưng xuống.

– “Lên đây anh cõng”.

– “Em nặng lắm”. Nói rồi cô ấy nhảy lên, quàng tay qua cổ tôi.

– “Ừ trông bé tẹo mà nặng thật”.

– “Người ta bảo nặng cân là phúc hậu muôn phần”.

– “Phúc hậu với ai nặng một tạ. Còn con heo còi như em bán đi không đủ tiền vốn”.

– “Chuyển lương của anh cho em đều đều mỗi tháng là đủ vốn”.

– “Có cần chuyển chìa khoá nhà nữa không?”

– “Chưa đến giai đoạn đó”. Cô ấy bất ngờ tiến tới, gỡ lấy kính mắt của tôi.

– “Có ai bảo khi anh đeo cái kính này, trông anh rất là bad boy chưa?”

– “Cận thị không đeo kính được à?”

– “Không, ý em là cái kính này khi nó tồn tại trên khuôn mặt anh cùng với bộ râu dê kia trông rất sở khanh”.

– “Râu của anh rất đàn ông. Và nó chỉ dê với đúng đối tượng”.

– “Đối tượng dê của anh là ai?”

– “Sawajiri Erika”.

– “Diễn viên chính trong một lít nước mắt?”

– “Đó là thần tượng của đàn ông Nhật. Anh là người Việt”.

– “Ủa thế là ai?”

– “Đeo kính vào cho anh đi”. Cô ấy vòng tay ra. Giọng của cô ấy thầm thì bên tai, mùi thảo dược ngập tràn không khí. Giọng của tôi khàn đi.

– “Han…”

– “Em có muốn chuyển đến nhà anh khi hết hạn ở ký túc xá không?” Bàn tay của cô ấy lỏng ra, cuối cùng tụt xuống.

– “Không”.

– “Vì sao?”

– “Vì em không phải là người tình của anh”.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*