Lời xin lỗi em, tôi cũng chẳng nói được trọn vẹn. Giờ nếu có nói, thì cũng đã đã muộn rồi, em nhỉ? – #Status

Sau này, khi đã xa, tôi mới chợt nhớ ra ngày hôm ấy khi nói về màu xanh, em đã luôn nhìn lên bầu trời sâu thẳm. Có lẽ em đã ước tôi khi ấy nhìn thấy được nỗi buồn trong lòng em.

Em kể với tôi, có lúc em đã tưởng tượng ra bộ phim của chính mình. Một cô gái, đang tuổi xuân thì, đứng giữa biển xanh, lòng chẳng mơ ước gì, chỉ tĩnh lặng ngồi ngắm mặt biển cho đến tận lúc trăng lên.

Em đứng dưới ánh trăng bàng bạc hòa vào mặt biển đêm, hát vu vơ vài câu không rõ lời, có cơn gió đưa tóc em về phía biển, hình ảnh đó cho đến giờ, tôi không thể nào quên được. Chỉ có thế. Tôi cười, bảo bộ phim của em nếu chiếu, có lẽ chỉ khán giả mù mới xem. Em nói, không, chiếu cho khán giả câm. Vì cuộc đời của em, quá nhiều thanh âm rồi, có lúc em chỉ ước, mọi thứ tĩnh lặng thế thôi.

Nhưng mà không được..

Tôi nhớ hôm ấy tôi có hỏi em màu ghi là màu như thế nào? Thì đến giờ tôi lặng mình đứng nhìn bầu trời đang chuyển mưa, và mặt biển không còn sắc xanh nữa. Trong lòng tôi giờ đã có câu trả lời, cho câu hỏi ngày hôm đó rồi.

Chúng ta cứ loanh quanh trong khái niệm, tuổi trẻ, thời gian và trách nhiệm. Mà chưa một lần dám đối diện sự thật là đã phải lòng nhau rồi. Thật ra bản thân tôi cũng sợ, tôi không biết phải làm thế nào để tốt nhất cho em. Khi cuộc sống còn trăm ngàn mối lo đến thế. Điều mong ước duy nhất và cuối cùng, tôi chỉ mong mỗi sớm mai thức dậy, em vẫn ở đó gọi tên tôi và mỉm cười..

Câu trả lời này mãi thật lâu sau đó tôi mới có được. Đáng tiếc rằng khi ấy tôi đã không nhìn thấy được. Đáng tiếc rằng ngày đó, gã trai non trẻ này luôn chậm trưởng thành hơn em một quãng. Đáng tiếc rằng tôi đã không thể nói với em rằng, cho dù là bầu trời hôm ấy có xanh đến thế nào đi nữa, tôi vẫn mong mình có thể là màu xanh hi vọng của em, cùng em vượt qua những ngày buồn bã nhất.

Gió biển thổi vào mặt, lạnh, lạnh buốt, tôi chỉ ước rằng mình có thể gói và cất chúng vào một cái chai nào đó, rồi đậy kín lại. Để nhiều năm sau, khi tôi không còn ở đây nữa, thỉnh thoảng nhớ về nơi này quá, sẽ mở ra, ngửi trộm một chút, cho vơi đi.

Lời xin lỗi em, tôi cũng chẳng nói được trọn vẹn. Giờ nếu có nói, thì cũng đã đã muộn rồi, em nhỉ?

“” sandbox=”allow-scripts allow-same-origin allow-popups allow-forms”>

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*