MÃI MÃI – #Status

MÃI MÃI

Em đi qua những ngày hạ trắng

Gió lại về xao xác lá me bay

Hàng phượng đỏ rực một thời thơ dại

Sáng hồn em, thiếu nữ sáng tâm hồn.

Em- cô nữ sinh đã qua mấy mùa thi cử

Qua không ít lần nhặt cánh phượng rơi

Rồi chiều nay, góc ghế đá em ngồi

Tà áo trắng in trên góc trường cũ.

Em đã thấy những chiều mưa rả rích,

Phố thân yêu in bước em về,

Từng mảnh tường vôi in dấu tay em sờ đến,

Mỗi gốc xà cừ vang vọng tiếng cười em.

Em cũng đã góp ba mùa hoa điệp rụng,

Cánh hoa vàng cùng màu nắng trường tan,

Mùa điệp cuối để rồi xa mãi mãi,

Bóng giảng đường chỉ còn lại sau lưng.

Em đã biết những ngày xưa cũ ấy,

Đồng vọng về nơi lớp học mái nhà chung,

Phấn trắng, bảng đen cùng dãy ghế nâu sờn,

Như phảng phất những linh hồn còn trong trắng.

Chiều nay……….

Những khoảnh khắc còn sót lại nơi trường cũ

Chợt chạnh lòng khi nâng gót quay đi

Sẽ là kỉ niệm quãng đời trong kỉ niệm

Không phai nhòa trong dĩ vãng dần qua.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*