NHỮNG DÒNG CHƯA GỬI… – #Status

NHỮNG DÒNG CHƯA GỬI…

Tôi thực sự rất nhớ rất nhớ anh!

Ban sáng, khi tỉnh giấc, điều đầu tiên tôi làm là nghĩ đến anh. Lúc ăn một miếng bánh mì, lúc uống một cốc cafe, lúc đặt bút vẽ tranh,… tôi đều nhớ anh. Tôi tự hỏi anh đang làm gì, đang ở với ai, anh có ăn uống đúng giờ không, liệu có phải anh lại đang hút thuốc? Và liệu anh có đang vui vẻ, hạnh phúc?

Nhưng rồi, nếu tôi biết được thì đã sao? Nếu anh không hạnh phúc, tôi cũng đâu thể làm gì cho anh. Nếu anh đang hạnh phúc, anh lại càng chẳng cần đến tôi. Cùng với nỗi nhớ anh, tôi có thể cảm nhận được, cảm nhận rất rõ ràng trên từng inch da thịt, rằng anh đã gần như quên mất sự tồn tại của tôi rồi.

Thế nên tôi phải nhớ anh, nhớ quãng thời gian ở bên anh gấp hai lần. Tôi phải nhớ giúp cả phần của anh nữa, nếu không thì, những kỷ niệm sẽ thất vọng biết bao.

Tôi thực sự rất nhớ rất nhớ anh…

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*