Những năm hai mươi yêu một người không toan tính, trái tim rung động gật đầu một cái là yêu chẳng nghĩ suy ngày mai ngày sau sẽ thế nào – #Status

Những năm hai mươi yêu một người không toan tính, trái tim rung động gật đầu một cái là yêu chẳng nghĩ suy ngày mai ngày sau sẽ thế nào

Những năm hai mươi, ra đường khoe chiếc quần jean rách, điệu đà với màu son nâu, tóc cắt mái bằng phá cách, vòng eo vừa len lén cất giấu một hình xăm chưa ráo mực. Đi ra đường ngẩng cao đầu, chẳng sợ nắng cũng chẳng sợ mưa, chẳng sợ đường xa sao chưa tới!

Những năm tháng hai mươi, ngốc nghếch dại khờ tin lời ai đó lắm, ai nói gì cũng tin, tin người ta chân thành, tin người can hết lòng hết dạ. Tin lời người ta hứa! Những năm tháng hai mươi, tiền thì có thể thiếu nhưng có thừa niềm tin.

Những năm tháng ấy, sục sôi như ánh mặt trời, trong lành như cơn mưa cuối hạ, những năm tháng ấy, một chú chim đi lạc cũng khiến mình buồn lâu và bật khóc! Nghe một câu chuyện của ai đó không vui cũng não lòng não ruột hết đêm. Gặp ai đó không đủ sức cũng gồng gánh để chung tay với họ. Tin lắm, can đảm lắm, lạc quan lắm! Những ngày tháng đó, chẳng sợ gì, chỉ sợ cô đơn không có ai bên cạnh.

Rồi tuổi hai mươi rồi cũng qua đi. Khi lời ai đó nói chẳng thành, khi niềm tin vụn vỡ, khi hình xăm năm nào cũng đã xoá thành sẹo mờ, khi can đảm chẳng có thừa nữa, tuổi trẻ vẫn ở đó, nhưng trong một hình hài bình lặng hơn!

Rồi người cũng chẳng ở lại, tuổi cũng chẳng còn mơn mởn xanh cho ai, thấy nắng hắt trên đầu, mưa rơi cuối phố là sợ, thấy đêm bỗng dài, ngày chẳng thảnh thơi như trước. Cuộc đời bỗng quá nhiều ước muốn mà thời gian hữu hạn biết bao nhiêu!

“” sandbox=”allow-scripts allow-same-origin allow-popups allow-forms”>

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*