Tình yêu là nỗi đau mà chúng ta biết rõ nhưng không cam tâm từ bỏ. – #Status

Tình yêu là trò đánh cược, ai yêu trước người ấy sẽ thua.

Tôi đã nghỉ làm ở quán mì, xin vào làm pha chế ở một pub gần nhà. Khi tôi nói với Shin, cậu ấy trầm ngâm rất lâu, cuối cùng cậu ấy thở dài: “Han chan sẽ rất buồn”. Tôi nhìn cậu ấy, người đàn ông này luôn nhìn thấu tâm sự của người khác. Nó làm tôi nhớ đến ngày đầu tiên cách đây sáu năm, tôi đến phỏng vấn ở tiệm mì của gia đình cậu ấy. Khi đó, Shin chỉ là nhân viên làm thêm cũng như bao sinh viên khác trong tiệm, làm việc và kiếm tiền ngay tại cửa hàng của nhà mình. Tôi là người nước ngoài đầu tiên đến xin làm baito. Bố của cậu ấy, một người đàn ông tử tế và nhân hậu đã nhận tôi và giúp đỡ tôi trong suốt những ngày tháng đi học một mình ở Nhật trước khi ông qua đời. Shin mong muốn trở thành luật sư giỏi, nhưng cậu cũng có tình yêu sâu đậm với tiệm mì mà bố mẹ cậu đã gây dựng bằng cả cuộc đời. Cậu trở thành người gồng gánh cho cửa hàng, bỏ dở ước mơ của mình mà không hề oán thán, nhưng mỗi khi cánh cửa tiệm đóng lại, cậu ấy thường ngồi lặng thinh trước bàn máy tính. Khi đó, cậu ấy thường bảo, để có thể gánh vác được yêu thương trong cuộc đời này, đôi khi cũng rất mệt mỏi, như cậu ấy rõ ràng rất yêu cửa tiệm này, nhưng cậu ấy luôn có cảm giác trống rỗng sau khi kết thúc công việc mỗi ngày. Tôi không có nhiều bạn. Trong số ít những người mà tôi qua lại, cậu ấy thật giống tri kỷ. Có lẽ vì chúng tôi có nhiều sự đồng cảm, cùng có mẹ mất sớm, chỉ khác là bố của cậu ấy yêu gia đình, còn bố của tôi yêu sự nghiệp, yêu tiền và cả yêu những người đàn bà khác, nhưng không có mẹ và tôi.

Đã bước sang tháng tư, ở nhiều vùng khác của Nhật, sakura đã nở bung sắc hồng, còn vùng Tohoku mà tôi đang sống, những hàng sakura mới chỉ chúm chím nụ trắng và hồng phớt xinh xắn ẩn sau những tán lá xanh mơn mởn. Tôi ở đây đã lâu, nhưng chưa một lần thật sự đi ngắm sakura. Cho dù dọc theo con đường bao quanh bởi con sông nhỏ trước nhà tôi là những hàng sakura cổ hàng trăm năm tuổi, mỗi khi vào mùa được ví như tiên cảnh. Tất cả những cảnh sắc ấy dường như đã lướt qua tôi, đọng lại trong ký ức là những năm tháng nhạt nhoà. Ngày cuối cùng tôi làm việc ở tiệm mì của Shin, kết thúc ca, tôi bước ra thay đồ và cô ấy bước vào, tôi nhìn cô ấy nhưng cô ấy không nhìn tôi. Tôi mỉm cười buồn bã, tình cảm của cô ấy giống như những mùa hoa sakura đã qua, nở rồi tan, rực rỡ hay không, tôi cũng chỉ là người qua đường.

Tôi có niềm đam mê với thế giới của những mùi hương, nồng độ và màu sắc. Tình yêu cũng giống như người ta pha chế ra một thứ nước uống vậy, chỉ cần thay đổi một chút nồng độ, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn nữa. Nồng độ trong tình cảm của tôi chưa đủ mạnh để em tin vào tôi sao? Tôi mệt mỏi bước ra khỏi pub khi đã gần mười hai giờ đêm. Yui, một cô gái người Nhật, trước đây tôi từng qua lại đến tìm. Yui đưa cho tôi một hộp quà, tôi từ chối. Yui bắt đầu khóc lóc, trách móc thì cô ấy đi ngang qua, thật tình cờ, thật oái oăm, là định mệnh hay là nghiệt duyên? Vẫn là đi cùng thằng bạn thân của cô ấy. Có lẽ, họ hẹn hò, đi chơi tối nay. Buồn cười thay, cô ấy luôn nói, họ chỉ là bạn thân. Bạn thân nhưng đi chơi đêm, nhưng vào pub mà không phải cùng tôi. Tôi bắt đầu thấy khó chịu. Tôi gạt tay, hộp quà rơi xuống đất. Yui cuối cùng cũng chịu bỏ đi. Cô ấy chạy lại, nhặt hộp quà lên.

– “Vứt đi uổng lắm. Cho em hộp quà này nhé, bad boy”. Cô ấy luôn có những cách khiến người khác phát điên.

– “Không phải của em”. Tôi giật mạnh, ném vào cột đèn.

– “Nếu em là người tình của anh, hết yêu rồi cũng sẽ có ngày anh ném em qua đường không thương tiếc thế này ư?” Tôi cười chua chát.

– “Anh có thể là thằng đàn ông tồi nhưng Han à, anh không phải người thích ở trong những mối quan hệ mập mờ hay đuổi bắt giống như em”. Tôi cố tìm kiếm ánh mắt của cô ấy, nhưng tất cả chỉ là một đôi mắt nâu tròn xoe nhưng thẳm sâu vô định trước khi xoay người bước đi.

Người ta nói, ở Nhật không có giờ, không có ngày cũng chẳng có đêm, tất cả đều không ngủ, tất cả đều không yêu, những gì cần phải khoác lên mình là một gương mặt lạnh lùng, là một tâm hồn trống rỗng, vì nếu không, người tổn thương đến tận cùng sẽ là bạn. Tôi leo lên những bậc đá lạnh lẽo dẫn lên ngọn đền nằm cheo leo trên đỉnh núi phía sau trường, ở đó có thể nhìn bao quát khắp thành phố. Tôi thường hay lên đó uống rượu một mình mỗi khi tâm trạng bất ổn. Rừng trúc xào xạc, trăng đêm ảm đạm, chỉ có gió đập vào vách đá nghe như vỡ vụn. Những giọt rượu đắng luồn xuống cổ, giọng của A Tang da diết, xoáy sâu vào lòng, như đang cười nhạo cho một kẻ khờ là tôi: “My love, ngủ ngon, đừng làm khó bản thân nữa.

Đừng lo lắng rằng anh sẽ tổn thương. Rộng lượng hay khoan dung, anh đều đã quen rồi.

Không thì còn có thể làm gì nữa đây?

Thành phố này thật biết nói dối.

Tình yêu hoá ra chỉ là một tủ kính hào nhoáng, xung quanh hoa lệ, trưng bày những ảo tưởng ngọt ngào.

Ai tưởng thật người đó sẽ thua”.

Hà Nội, tháng tư, 2016.

Tuần lễ vàng, tôi về tham gia hội thảo du học của Nhật ở Việt Nam. Tôi đại diện cho trường về quảng bá trong đợt này. Sau khi phát biểu, tôi bước ra khỏi hội trường, đứng tựa vào gốc cây hút thuốc. Đang hút thì có một cô gái đưa máy ảnh lên chụp. Tôi nghĩ cô ấy chỉ chụp cảnh xung quanh, ai ngờ khi tôi bước sang chỗ khác, cô ấy liền đi theo, chụp chán thì chạy thẳng, không buồn ngó ngàng gì đến “người mẫu” bất đắc dĩ vừa bị bỏ rơi là tôi cả. Hơi bực mình, tôi bước lại phía cô gái đó đang ngồi. Tôi cúi xuống nhìn, cô ấy đang say sưa xem lại những bức ảnh đã chụp, chẳng hay biết gì tôi đã đứng sau từ lúc nào. Chụp bằng máy phim, bức ảnh có bố cục, màu sắc, ánh sáng khá đẹp, chứng tỏ cũng là dân thích chơi ảnh.

– “Nếu ở Nhật, chụp trộm sẽ bị kiện. Còn đây là Việt Nam, chụp trộm thì phải chịu trách nhiệm cả đời”. Cô ấy giật thót mình, đánh đổ lon nước ngọt xuống đất.

– “Nếu ở Nhật, nhìn trộm là đồ biến thái phải đội quần lót. Còn đây là Việt Nam, nhìn trộm phải chịu trách nhiệm cả đời”.

– “Em muốn anh chịu trách nhiệm gì?”

– “Anh có gì để chịu trách nhiệm à?”

– “Anh có tấm thân này”. Cô ấy đảo mắt nhìn rồi bĩu môi.

– “Anh không phải gu của em”.

– “Anh đâu có bảo em dùng theo điều em đang nghĩ”.

– “Thế cái thân của nợ của anh làm được gì?”

– “Em có muốn đi du học Nhật không?”

– “Đến hội thảo du học Nhật chẳng lẽ đi Anh hay Pháp?”

– “Anh có thể làm hồ sơ cho em miễn phí, cam kết đỗ”.

– “Ở đời này không có cái gì gọi là miễn phí hết. Của cho là của nợ”.

– “Nếu đỗ, anh sẽ tính phí. Nếu trượt, em sẽ tính phí. Ok?”

– “Anh thử đọc đoạn Tiếng Nhật này xem?” Tôi liếc qua, là một lời bài hát quen thuộc mà tôi từng nghe đến mòn đĩa trong những ngày luyện Tiếng Nhật.

– “Anh không chỉ đọc, còn hát được cho em nghe”. Tôi nhắm mắt lại cũng có thể hát được, là bài “さよならの夏”.

– “Thời buổi này, bọn lừa đảo cũng phải có chút năng lực mới lừa được chứ”. Tôi mở ba-lô, đưa cho cô ấy xem thẻ ngoại kiều, thẻ học sinh, hộ chiếu của tôi. Cô ấy liếc qua, cái miệng nhỏ nhanh như tép, luyến tháu bật lại:

– “Sinh viên bây giờ bán thân nhiều lắm”.

– “Anh bán thân này cho em miễn phí còn gì?”

– “Dạ, em ô môi anh ôi”. Con nhóc này chua ngoa thật.

– “日本語で自己紹介いただけますか?”

– “Hà ji mê mát shi tề. Oà ta shi oá wa ta shi đệt”. Cô ấy kéo dài giọng. Tôi phì cười, biết là cô ấy cố tình nhưng vẫn không khỏi buồn cười.

– “Trình độ Tiếng Nhật thế này thì chắc chắn cần gia sư rồi. Anh có thể dạy em miễn phí đến khi em có giấy nhập học”.

– “Anh vẫn tốt bụng như thế với người lạ à?”

– “À, chỉ riêng với người phải chịu trách nhiệm vì chụp trộm anh thôi”. Mùa xuân năm ấy, chim sẻ tóc nâu bước vào cuộc đời của tôi như thế.

Tôi quay về Nhật, sau giờ học mỗi ngày, tôi tranh thủ online dạy cô ấy học Tiếng Nhật. Cô ấy rất thông minh, tiếp thu nhanh, nhưng không tập trung, luôn là một con chim sẻ bướng bỉnh và khó bảo khiến tôi đau đầu.

– “Giờ ai là người dạy em học?” 30 phút sau cô ấy bắt đầu nhắn lại, có lẽ đang mải xem một bộ phim kinh dị hay đang đọc đam mỹ, cũng có thể đang mải nghe Hoài Lâm hay ngắm Liam Hemsworth.

– “Ủa, em bắt anh dạy à? Là anh cam tâm tình nguyện bán thân đấy chứ”.

– “Em có học nghiêm túc không?”

– “Học cũng phải ăn, phải ngủ, phải đọc truyện, phải nghe nhạc, phải xem phim thì mới có tinh thần minh mẫn. Anh không thấy thiên tài hay bị điên hả? Là vì họ không biết giải trí thông minh như em”.

– “Huyên thuyên. Hồi xưa đi học, em là học sinh cá biệt à?”

– “16 năm là con ngoan trò giỏi, học sinh gương mẫu”.

– “Có học sinh gương mẫu nào học 5 phút kêu em đi ngủ đây không?”

– “Không phải do em, do anh không đủ hấp dẫn thôi”. Khoá học online chủ yếu là cãi vã kéo dài được gần 5 tháng thì cô ấy nhận được COE. Kết quả, ngày cô ấy đến Nhật, trình độ Tiếng Nhật chưa hết N4.

Tình yêu là nỗi đau mà chúng ta biết rõ nhưng không cam tâm từ bỏ.

Rốt cuộc thì ở giữa hai chúng tôi, có điều gì ngăn cách? Là tình yêu của tôi chưa đủ sâu sắc hay bởi vì cô ấy không hề yêu tôi? Nghỉ lễ golden week, tôi tắt máy, không đi đâu cả. Bạn sẽ không hiểu được cảm giác tận cùng của sự cô độc là gì, chỉ khi bạn nằm một góc lạnh lẽo, bên ngoài trời sáng rồi tối bạn cũng không biết, thế giới ngoài kia có bao nhiêu hoan lạc, bạn đều chẳng hay, bạn chỉ có thể nhắm mắt khước từ. Bạn chợt nhận ra, cảm giác tủi thân nhất không phải là khi bạn không có những điều tốt đẹp nhất để hoà vào không khí vui vẻ, rực rỡ bên ngoài, mà là cảm giác một mình bên giường, không có người thương yêu, không có ai gần gũi, người bạn mong đợi không biết đến. Tấm chân tình là gì? Nào phải thề nguyện sống chết, mãi mãi không đổi thay, chỉ là khoảnh khắc yếu đuối nhất, người yêu thương bạn nhất sẽ luôn ở cạnh bạn, không cần bạn nói, không đợi bạn chờ, chỉ cần bạn đau, người ấy cũng sẽ đau giống bạn….

Tôi thiếp đi, mở mắt ra đã là chín giờ tối, cơn sốt làm tôi cả ngày ngủ mê man. Tôi nằm bất động nhìn trần nhà, cuộc sống cô độc này, biết bao giờ sẽ thật sự kết thúc? Tôi đang mê mải nghĩ thì có tiếng chuông cửa.

– “Sao em đến đây?”

– “Xem anh thế nào thôi”.

– “Thấy buồn vì chưa chết?”

– “Không. Vì em nhớ”. Giọng cô ấy nhẹ như gió, nhưng làm bùng lên đốm lửa âm ỉ trong lòng tôi.

– “Gì? Anh không nghe rõ”.

– “Anh bị lãng tai từ khi nào đấy?”

– “À, do lâu rồi không được nghe mắng chửi”.

– “Ồ, ai mà dám mắng chửi chàng trai năm ấy bị xua đuổi?”

– “Là ai xua đuổi?”

– “Em biết đâu. Là cái cô người Nhật hôm trước thì phải”.

– “Mục đích của em đến đây để xem người bị xua đuổi?”

– “Đâu có. Em chỉ tình cờ đói bụng đi ngang qua đây nên muốn vào ăn nhờ cơm, sẵn có cá kho thôi này”. Cô ấy đem theo một hộp cá nục mới kho còn bốc khói.

– “Em nghĩ làm người khác tổn thọ rồi đem cá kho đến là xong à?”

– “Em đem thân em đến đây là vinh hạnh lắm rồi đấy”.

– “Ờ, ý em là ăn cá xong có thể ăn cái khác?”

– “Anh mới ốm thôi, chưa bị liệt nên chưa sợ thì phải”. Cô ấy hừ mũi, bước vào bếp nấu cơm. Cô ấy đeo tạp dề vào thật sự trông rất đẹp. Người ta thường có cảm giác khao khát về một mái ấm gia đình những khi ốm đau, bệnh tật. Giờ phút này, khi ngồi trong căn bếp ấm áp ánh lửa và mùi hương của thức ăn đã lâu không cảm nhận được, tôi muốn giữ lại mãi, không bao giờ buông tay.

– “Han…”

– “Hử?”

– “Anh rất nhớ em”. Vòng tay của tôi siết chặt lấy cái eo nhỏ xinh của cô ấy. Cô ấy khựng tay.

– “Đừng chạy trốn anh nữa, được không?”

Tôi xoay người cô ấy lại. Cô ấy lúng túng, quay mặt đi chỗ khác.

– “Nhìn anh đi”.

– “Không”.

– “Han, nhiều khi anh rất sợ. Không phải sợ vì anh yêu em không đủ nhiều. Anh sợ vì cho dù anh yêu em nhiều đến bao nhiêu, em cũng không cho anh cơ hội để bước vào”. Những ngón tay nhỏ bé của cô ấy chầm chậm đan vào tay tôi, nhưng chúng rất lạnh, lạnh buốt đến thấu tim.

– “Anh có chấp nhận ở cạnh em đến khi nào em muốn dừng được không?” Tôi gật đầu, ngốc nghếch nghĩ, chỉ cần nắm tay được một ngày sẽ nắm tay suốt cả đời.

Tình yêu là nỗi đau mà chúng ta biết rõ nhưng không cam tâm từ bỏ.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*