Tự dưng không làm gì, nghĩ vẩn vơ cũng khóc. – #Status

1. Tự dưng không làm gì, nghĩ vẩn vơ cũng khóc.

Nghe bài nhạc buồn, cũng khóc.

Xem bộ phim buồn, cũng khóc.

Đọc truyện buồn, cũng khóc.

2. Bên ngoài mạnh mẽ vậy thôi, chứ đụng chuyện là dễ khóc lắm. Tui là con đàn ông mau nước mắt

3. Khi nào ấm ức là im lặng luôn. Không phải là không muốn nói. Biết trước là sẽ vừa nói vừa khóc, mà mình thì không muốn khóc trước mặt người khác.

4. Nhiều lúc kiểu không muốn khóc đâu, mà nước mắt cứ rơi. Nhục nhất là lúc muốn tỏ ra mạnh mẽ xong cuối cùng fail lòi, khóc như mưa. Thậm chí có những chuyện chỉ cần 3s cũng khóc rồi. Thấy khóc nhiều không tốt tí nào nhưng biết sao được.

5. Im vậy cũng chẳng khóc đâu, nhưng mà có ai hỏi phát là i như rằng nó tuôn ra luôn, mà căn bản đấy không phải khóc mà do mắt cần thoát bớt nước.

6. Chỉ cần nghe bài hát cũng khóc, nhất là các bài về cha mẹ, bị hơi áp lực một chút là tủi thân khóc, bị người nào đấy nói quá một chút là suy nghĩ hướng tiêu cực nhất rồi lại khóc. À, hồi còn nhỏ, chỉ vì bài kiểm tra được 9 nên khóc, cầu toàn quá mà. Cũng có thể nhìn thấy mảnh đời nào bất hạnh, thương cảm cho họ cũng khóc.

7. Tao có nốt ruồi dưới mắt, nhỏ thôi nhưng người ta nói đó là nốt ruồi hay khóc, và tao hay khóc thật bây ạ. Ai nói gì, làm gì mà làm mình buồn là sẽ khóc. Tất nhiên trước mặt người khác phải cố tỏ ra mình ổn, về nhà đóng cửa phòng thì khóc cho ướt gối ướt áo.

8. Tao hận cái tính này vl, nhưng tao không kìm được nước mắt, mẹ kiếp, tính tao không phải dịu dàng mềm mỏng gì cho cam, nhưng rất dễ vì người khác nói vài câu mà khóc, hoặc chỉ là nhìn 1 số việc mà khóc như chó trong khi bản thân t muốn tỏ ra thản nhiên không quan tâm, tỏ ra mạnh mẽ cuối cùng khóc như điên.

9. Kiểu bản thân đang gặp chuyện gì đó, đang buồn, cái có người bảo “sẽ ổn thôi mà” là tự dưng rưng rưng luôn. Hoặc là bị bố, mẹ nạt cái là nước mắt tự rớt. Nhiều khi thấy mình íu đúi ghê dzị đó.

10. Trong đầu đã viết ra những lời muốn nói rồi, cả thái độ nữa. Suy nghĩ có ngầu lòi bao nhiêu thì lúc nói ra lại fail lòi bấy nhiêu. Không dám nói thẳng mặt, nói chuyện điện thoại, chỉ dám viết giấy hay nhắn tin, bởi vì biết chắc chắn cái tính này sẽ không kìm được nước mắt mà khóc, cảm giác khi mình khóc mọi chuyện quan trọng í vừa không giải quyết được lại gây thêm phiền phức cho đối phương. Thế mà nhắn tin hay viết giấy gì đấy vào mắt người khác lại biến thành khinh thường, không tôn trọng. Thế thôi, im luôn. Mau nước mắt khó thở lắmmm.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*